Top List

Top 20 Bài thơ hay viết về khoảnh khắc giao mùa chuyển từ Thu sang Đông

Mùa Đông – mùa của từng cơn gió lạnh, thổi tung bay chiếc khăn choàng ấm áp và mái tóc dài của các cô gái. Còn gì thú vị hơn khi thong thả dạo quanh các ngõ nhỏ, lắng nghe gió hát bản tình ca mùa Đông, và ngước đôi mắt lên, đếm từng chiếc lá vàng cuối cùng của mùa Thu còn sót lại? Mùa Đông là mùa của yêu thương. Nhìn mẹ giục con mặc chiếc áo len mẹ mới đan cho ấm, nghe tiếng bố nhẹ nhàng hỏi xem con có lạnh không mà không khỏi nao lòng. Ngồi trong căn nhà ấm, nhìn ra ngoài đường, khi nghe thấy tiếng rao của một người bán hàng rong, ta thấy lòng dâng trào một cảm xúc mãnh liệt. Toplist.vn xin giới thiệu những bài thơ hay về khoành khắc giao mùa chuyển từ thu sang đông.

Bài thơ: Lập Đông – Chu Minh Khôi


Lập ĐôngThơ Chu Minh KhôiPhố lập đông và anh lập emThương cái rét chập chờn hai thế kỷNhững đám mây vừa bay vừa nghĩ:Sao chúng mình không là heo may?Cầu vượt nghiêng tuột dốc tháng ngàyNgười chở nắng về bên kia ký ứcTrái tim ngỡ ngủ quên trong lồng ngựcBỗng phục sinh trên phố hát tình ca.Con đường cũ phút chốc nở đầy hoaTrên xe hàng rong chở mùa đông về phốCúc họa mi nồng nàn hơi thởBâng khuâng năm tháng gọi nhau về.Rét bất chợt phả buốt thuở đam mêNhững cao ốc run lên trong sương trắngXa khuất con đường dắt ta về nhớ nắngPhố lập đông và anh lập em. CMK

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: ĐÊM ĐÔNG 2 – Phạm Hùng


ĐÊM ĐÔNG 2Thơ Phạm HùngHương sữa muộn, ôm tình thu lưu luyến Chẳng thể vùi lạnh giá của ngày đông Giữa phố cổ cây bàng xơ xác láTiếng hàng rong lẩn vào gió sông Hồng.Sương mù lấp trăng bỗng thành hư ảo Ngọn đèn khuya hiu hắt đứng bên hè Đâu rồi nhỉ… đêm hạ về huyên náo? Ta thấy thèm một khúc hát của ve.Nhớ da diết đôi bàn tay bé nhỏ Hơi ấm truyền buổi giá rét đông xưa Bước vô định lang thang nhiều con phố Em giờ đâu? Ta hóa kẻ thẫn thờ.PH. 20.12.2016

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: HEO MAY – NT Nguyễn Văn Chương.


HEO MAYThơ: NT Nguyễn Văn Chương. Trước tiết lập đông – 1991.Sớm gặp mưa lác đác Ao muống nở tím hoa Chiều chập chờn cơn bấcBầu ngọn bổng ngọn la.Quýt ửng mã cành congMuốn vin còn ngần ngại Em mời nửa quả hồng Mà cứ thơm ngọt mãi.Để lại mùa gặt hái Thu ra đi nhẹ nhàng Hương lá sen gói cốmCó thoảng vào hành trang?Lòng nao nao chợt nhớ Buổi cùng em đón thuLúa mởn mơ con gái Gió dịu dàng hát ru.Bóng trăng lồng bóng nước Bóng em lồng bóng anh Dọc đường hương hoa sữaĐưa mãi vào trong xanh.Tiễn em đi bữa trước Thu cũng chuyển sắc màu Thư em kèm áo ấmHeo may về nhớ nhau.Nắng hãy còn rót mật Có làm thu dùng dằng Ba trăm vòng Quả Đất (*)Xa cách nào hơn chăng?Dẫu nghìn lần bịn rịn Vẫn đến lúc tạ từCam tiếc chưa kịp chínCho lòng càng tương tư.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: ĐÔNG RỒI ĐÓ ANH! – Hạ như Trần


ĐÔNG RỒI ĐÓ ANH!Thơ Hạ như TrầnĐã Đông rồianh thôi giận nhé anh! Ta nối lại, sợi tơ mành sắp đứt Em sợ lắm, đêm Đông dài… thao thứcTrằn trọc không anh… cơn bấc ùa vềCả đời anhlà bao giấc em mơ Là nhung nhớ, là hoá khờ….lưu luyến Là mãi mãi, không bao giờ tan biến Đông về rồi, anh hiện diện nhé anh!Mình uống chungdòng nước mát ngọt lànhCùng sởi ấm suốt thâu canh giá buốt Mình lặng lẽ không cần lời trau chuốt Đếm nhịp tim, rồi chìm loãng… thinh không Có anh rồi hạnh phúc cả mùa Đông.Hạ Như Trần

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: KHOẢNH KHẮC GIAO MÙA – Phan Huy Hùng


KHOẢNH KHẮC GIAO MÙA ( thơ Phan Huy Hùng )Khoảnh khắc giao mùa đến lạ Cả trời thu đang khoác áo xanh non Mây bông cài cúc Gió hôn mái tóc Vỉa hè bám gót son em …Bỗng đông đến buông rèm Khoác lên trời chiếc áo da màu xám Gió như lưỡi dao cứa vào da thịt Người đi chậm bước … xuýt xoa …Cái khoảnh khắc của thơ talúc giao mùa như có gì thiêng liêng lắmnhư mong như chờ ru người đang ngủ hát cho người đang thức …Một vần thơ !

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CHỚM ĐÔNG – Phan Hoàng


CHỚM ĐÔNGThơ Phan HoàngSáng nay gió lạnh về bên cửaNhư thể mùa đông đã cận kềKhoác áo, em đi về phố chợMưa phùn loáng thoáng ướt ô cheDọc phố đã bày quần áo ấmTiếng rao mời “giảm giá” oang oangVà nhạc cưới xua tan sương giáCô dâu chú rể lòng hân hoanTa nhớ đến biên cương hải đảoĐêm ngày chiến sỹ bước tuần traGió lạnh cần dày thêm tấm áoDõi bóng thù mắt vượt tầm xaĐông về đưa tiễn mùa thu đẹpHoa sữa bên đường chửa muốn rơiNgười muồn gần nhau thêm chút nữaQua mùa đông lạnh… đón xuân tươi!22.10.2018PH

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: KHÚC GIAO MÙA – Moon Anh


KHÚC GIAO MÙAThơ : Moon AnhTrời cuối thu bắt đầu se lạnhTa bâng khuâng trước cảnh tiết giao mùaLặng lẽ nhìn bên liếp nhỏ mành thưa Từng cơn gió lạnh lùa đông buốt giáHạt mưa buồn nhỏ trên từng chiếc lá Những giọt sầu nghiêng ngả chầm chậm trôi Bỗng thấy lòng chợt xao xuyến bồi hồi Nghĩ về quê ầu ơi..! Vô cùng nhớNửa vòng quay đôi bờ thương cách trởBiết giờ này người có nhớ ta không? Hay đang vui cạn chén rượu tình nồng Cùng tri kỷ môi hồng hương say đắmCâu thề xưa, nay vẫn còn đằm thắm Luôn nhớ nhung sâu thẳm tận cõi lòng Mỗi buổi chiều dạ thấp thỏm đợi mongThắp niềm tin khuê phòng vui ấm ápHk: 15/10/2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CHỚM ĐÔNG – Nghĩa Trần


CHỚM ĐÔNGThơ : Nghĩa Trần Gió Bấc thổi chớm mùa sang se lạnh Sương mù giăng mang nặng gánh âu sầu Đông đã về tia nắng trốn đi đâu Con đường vắng bạc đầu mưa bao phủMây lơ lửng từng đàn chim di trú Vườn mộng mơ hoa nụ khép mi hờ Cây cũng buồn thả chiếc lá bơ vơ Cành trơ trọi tủi thân khờ khạo khócBình minh đến mặt trời không đi học Cánh đồng lười cỏ mọc muốn bao vây Cò kiếm ăn cá không đủ gọi bầy Bến sông vắng chiếc cầu xây dang dởCon phố ngủ thê lương buồn đến sợ Nhớ thu vàng hơi thở ấm bao dung Đông đã về thả rét lạnh vô cùngLòng tê tái hồn mông lung tan vỡPhương xa thẳm người yêu ơi có nhớ Kỉ niệm đầu bỡ ngỡ gởi tình trao Vòng tay ôm thở gấp khẽ hôn vào Môi thắm đỏ ngọt ngào đông năm cũ

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ CÓ PHẢI MÙA ĐÔNG ĐÃ VỀ – Phan Thu Hà


CÓ PHẢI MÙA ĐÔNG ĐÃ VỀThơ Phan Thu HàHà nội ơi ! Mùa đông đã về chưaMà trời Sài gòn sáng nay sương giăng mù góc phốHoa lộc vừng nhà aiBuông dài đầu ngõ nhỏVà lòng người thảng thốt giọt mưa bayBỗng chợt thèm được ôm Hà nội vào tayĐể cái lạnh đầu mùa mơn man da thịtĐể nôn nao chiều Dõi theo đàn chim tránh rétChở hoàng hôn về phía trời xaHà nội bây giờ chắc mùa thu đã đi quaSao bức ảnh của ai kia vẫn dịu dàng hoa cúcTà áo dài em bay Như mơ như thựcGọi lòng ta nỗi nhớ bồi hồiCó phải mùa đông đã về Hà nội của tôi ơi ?Phan Thu Hà

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: GIÓ ĐÔNG – Trịnh Thanh Hằng


GIÓ ĐÔNGThơ Trịnh Thanh HằngGió đông về mưa bay bay nhè nhẹThu qua rồi còn lưu luyến mùa thươngDắt tay nhau hoang hoải dưới đêm trườngMình nồng cháy vội trao lời luyến áiRét đầu đông chưa đủ làm tê táiLiễu rủ dài soi bóng nước Hồ GươmThu qua đi mưa gieo kết hạt cườmTa khao khát đón chào ngày đông tớiMùa đông này anh vo tròn thế giớiÔm vào lòng ủ hơi ấm trao emBên bờ hồ nghiêng ngả bước chân êmCầu Thê Húc đôi tình nhân dạo bướcThu cứ đi mà chẳng cần hẹn ướcĐông đã về chở say đắm si mêQuấn quýt nhau mình trao hẹn câu thềEm Hà Nội đón chờ người xa vắngThu nhón đi dẫu trời không có nắngHoa cải vàng vẫn rực rỡ triền đêỞ phương xa nhớ Hà Nội anh vềTa thờ thẫn dưới chiều đông gió nhẹChiều ngả nghiêng bờ môi mềm run khẽTa bồng bềnh mê mải cháy khát khaoNhững đắm say hoang hoải bỗng dâng tràoĐông đã đến dìu ta vào sương khóiThơ Trịnh Thanh Hằng

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: ĐÔNG ĐÃ VỀ – ĐÌNH KHẢI


ĐÔNG ĐÃ VỀThơ:ĐÌNH KHẢI Vừa đi qua những ngày mưa tầm tãVới biết bao hệ lụy khôn lườngChưa kịp bình tâm trở lại với đời thườngĐông đã đến đem theo cơn gió rétThương em gái trên đường khép népCó lẽ chưa quen thời tiết đã chuyển mùaÁo ấm quên mang mà gió rét cứ đẩy đưaEm gắng sức chạy xe trên đường phốThương những bà mẹ tảo tần ngoài ngõ nhỏVới gánh hàng rong sáng sớm đã chào mờiThương những người chị ở làng quê xa xôiTất bật với ruộng đồng chẳng nề hà giá lạnhVà còn nữa, những mảnh đời bất hạnhCơm chẳng đủ no, áo ấm chẳng đủ cheMà mới đầu mùa cơn gió đông vềCái lạnh mùa Đông còn trực chờ phía trướcChỉ mong sao đồng bào cả nướcCuộc sống khá dần lên, nghèo khổ sẽ di qua Ước mong sao tất cả mọi nhàCơm áo đủ đầy đón mùa Đông đã đến.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: HÀ NỘI ĐÊM TRỞ GIÓ – Tuan Nguyennh


HÀ NỘI ĐÊM TRỞ GIÓ

Thơ Tuan Nguyennh

Nghe đài báo, Hà nội đêm nay trở gió Trong này anh … gom nắng gửi cho em Hãy giữ nhé … hơi ấm tình anh đó Sưởi cho em… nâng giấc ngủ êm đềm.

Cứ mơ đi… cho giấc mộng đẹp thêm Nếu có lạnh , anh kèm … nụ hôn ấm Hà nội vào Đông … tình mình càng sâu đậm. Ta nhớ về nhau … trong cái giá Đông về.

Ở trong này … cái nắng vẫn mải mê Đùa với gió … như trêu anh cùng nỗi nhớ .Cô gái Đất Mũi nghiêng nón … làm duyên đó !Vẫn chẳng nguôi ngoai ..nỗi nhớ Hà nội lúc Đông về .

Gửi nắng rồi đó … nhớ giữ ấm em nghe !

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: ĐÔNG VỀ – Đỗ Hương


ĐÔNG VỀThơ Đỗ HươngPhải chăng Tháng Mười dỗi giậnBởi Đông lẩn quất vô hìnhHanh hao heo may khuấy độngGiục Thu run rẩy môi tìnhTháng Mười thoảng như con gióKhiến Đông lay lắt thu mình

Quyến luyến vàng thu lãng đãngĐông về rón rén dò thămVẫy tay gãy lìa ly biệtRớm đỏ cả vùng lá PhongSắc thu về đâu thê thiếtĐông về rét buốt vây quanh

30/ 10/ 2017ĐH

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: HÀ NỘI MÙA TRỞ GIÓ – Phan Thị Tuyết Vân


HÀ NỘI MÙA TRỞ GIÓ Thơ Phan Thị Tuyết VânGió trở mùa Hà Nội chẳng có anh. Nắng cũng tắt mây kéo mành che phủNơi góc phố chim gù ho lụ khụ. Thu dỗi hờn nên dắt díu bỏ đi.Quán cóc đêm không còn tiếng thầm thì. Hương hoa sữa cũng hình như không thả. Phố thấm lạnh có phải vì cơn bão. Đã kéo về làm nghiêng ngả hàng cây.Gió trở mùa để nỗi nhớ lắt lay. Phố không ngủ từng phút giây tê tái. Mưa vỡ giọt rớt vào cây cỏ dại. Khúc thụy du còn níu giữ câu thề.Mùa cải ngồng vàng khắp cả triền đê. Kéo nỗi nhớ ngược về miền hư ảo. Tìm chút nắng sưởi tim gầy buốt giá. Thu cuộn mình… Vội vã bước vào đông…!Giọt Mưa ThuHN 12/10/2017

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: GIAO MÙA – Hồ Viết Bình


GIAO MÙAThơ Hồ Viết BìnhNgoài thềm kia hạt mưa rơi lắc rắcThấy mẹ già mặc thêm chiếc áo lenMới năm giờ thành phố đã lên đènBuổi giao mùa bầu trời đen u ám.Đông chưa về sao Thu buồn ảm đạmHay thu còn lưu luyến nắng vàng hanhEm chợt buồn nhớ tới bóng hình anhChiều hôm ấy anh ra đi rất vội.Phút chia tay gió bấc đâu ùa tớiTrốn vào lòng anh, em bối rối ngất ngâyChờ anh nói tiếng yêu sao lâu vậyCứ dùng giằng đưa đẩy bạn và yêu.Đến bây giờ em mới biết một điềuTình cảm ấy còn cao hơn tình bạnThêm chút nữa anh vượt qua giới hạnHai chúng mình sẽ chuyển bạn thành yêu.Sáng sớm nay gió lạnh thổi về nhiềuEm phải chờ đến chiều đông mới tớiĐừng vội vã, anh dạy em biết đợiĐể tình yêu vời vợi chín muồi thêm.Bài học đầu đời……em đã hiểu rồi nghen.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: KHÓI CHIỀU KÝ ỨC – Hồng Soi


KHÓI CHIỀU KÝ ỨCTác giả: Hồng SoiThu qua rồi em còn nhớ hay không?Triền đê xanh hai đứa mình đuổi bướmDưới dòng sông đôi bóng tình chao lượnCon đường mòn đầy ắp những yêu thươngChiều dần buông hạt nắng mãi vấn vươngNgát hương thơm khói chiều trong ký ứcTuổi thanh xuân trái tim hồng rạo rựcĐêm gió về lòng thao thức đam mêNgày chia ly em bẽn lẽn vụng vềMôi chúm chím mắt mộng mơ chiều tímChú cún con cứ vòng quanh bịn rịnMưa thì thầm lãng đãng ở ngoài hiênNay chiều tà mây lững thững chao nghiêngGió mơn man ùa về nơi bến đợiỞ ngoài khơi sóng trào dâng biển gọiMắt mơ màng quyện lại nỗi nhớ thươngĐứng hiên ngang canh gác giữ biên cươngKhát yêu thương nhưng lòng không nao núngDù hiểm nguy luôn vững vàng tay súngSóng dạt dào mang giai điệu tình quêHẹn đông về ta ghé lại triền đêThả hồn quê con đường xưa đuổi bướmMắt lung linh trong nghẹn ngào âu iếmTrái tim hồng nhịp đập cứ trào dâng!

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: GIẬT MÌNH EM NHẬN RA – Nguyễn Đình Cường


GIẬT MÌNH EM NHẬN RAThơ: Nguyễn Đình CườngThu mới đi mấy bữaMà trời đã âm uEm lại thèm lời ruNơi xa – anh có biết ?!Sợi nắng loang chiều biếcMắt nai ngẩn ngơ tìmThu đã nằm lim dimĐông về còn e ngại.Anh đã đi xa ngáiĐể đông lại mình emGió hanh đã mon menSờ lên làn môi mộng.Ngoài rèm nghe tiếng độngGiật mình em nhận raMình chưa phải đàn bàSao tình duyên lẫn tránh…?!Ngoài trời se se lạnhĐúng rồi! Đông vừa sangEm đâu phải mơ màngĐông làm em buồn lắm…!

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CHỚM ĐẦU ĐÔNG – NS Lâm Bình


CHỚM ĐẦU ĐÔNGThơ : NS Lâm Bình Cuối năm rồi Sài gòn se se lạnhNgoài ấy giờ trời cũng trở sang Đông Không dòng tin Em,lòng Anh có chạnhLắng chìm lòng trong nỗi nhớ mùa Đông

Em nhớ mãi một sáng thu Hà NộiHeo heo may pha chút thoáng thu buồn Rơi Rơi …lá ngập ngừng …rơi từng lá…Nắng mơn man ve vuốt nhẹ rớt trên cành

Bên gốc sấu có đôi bồ câu đang rỉa cánh nhỏ to gì chỉ chúng biết mà thôi!Mình bên này Em khúc khích cuời tuơi Khi Anh hỏi : Em có biết chúng nói gì không nhỉ?

Em bối rối chưa kịp tìm câu ý Cơn mưa rào ập đến bất ngờ ghê! Anh choàng tay chuyền hơi ấm đê mê…Em cứ ngỡ như mùi cốm thơm đang quyện chặt

Sợ gió vô tình len vào dành mất Siết chặt vòng ôm Em dịu dàng hít mạnh…Cái nồng nàn tha thiết ngòn ngọt nơi Anh Hà Nội đấy ! Vẹn nguyên như mùa thu đầy lưu luyến …

Bao mùa rồi mà nồng cháy vẫn bâng khuâng …Dẫu ở xa…Em vẫn khao khát mãi về Anh!HCM 5/10/2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: ĐÊM GIAO MÙA – Hiển Minh


ĐÊM GIAO MÙA

Thơ Hiển Minh

Đêm nay… gió lạnh tràn về Thu buồn lặng lẽ…bay về thiên thanh Cúc vàng ngơ ngác nhìn quanh Hơi lạnh tràn tới, mắt xanh ướt rồi

Nhớ thu …vàng cúc hết cười Thu vàng hoa cúc, bao người họa thơ

Nhìn kìa …cúc Họa mi chờCăng tròn đôi mắt,ngẩn ngơ vì tình

Đúng rồi! Bạn đừng giật mình Đông về…cúc đến…mối tình ngây thơ

Tình đẹp, có ba tuần mơ Họa mi cũng bỏ…đông chờ …mà đi

Luật trời đã định…đã quy…Thu già rồi…cũng phải đi …đông về

SG ngày 22 tháng 10 năm 201 8 Thơ : Hiển Minh

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: KÝ ỨC GIAO MÙA – Trương Túy Anh


KÝ ỨC GIAO MÙA Thơ Trương Túy AnhCây đong đưa trước gióRơi… rơi… chiếc lá bàngNghe nồng nàn đâu đó Hơi thở gió đông vềChia tay mùa thu nhé Cúc Họa mi mỉm cười Hoa cải nở vàng tươi Thu đi rồi một nửaNắng vàng rơi trước cửa Nhạt nhòa soi bóng sânĐông chậm rãi bước dần Thu dùng giằng tạm biệtEm nhớ anh da diết Khi sương mù ướt vaiNỗi nhớ thêm đong đầy Ký ức xưa ùa đếnTình đầu đâu dễ quên Chỉ vì ta khờ dại Nông nổi dứt chia tay Để giờ tim thổn thức…!

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Tổng hợp bởi: Top Vozz

Back to top button